Thẩm Khinh Chu cầm lấy chiếc bát gốm từ tay Khải Lị, tỉ mỉ quan sát một phen.
Vẫn là chiếc bát tối qua, chất đất sét thô ráp, vành bát nặn không đều tay, trên vách trong còn hằn một vòng cặn chưa rửa sạch, thậm chí vẫn vương lại chút mùi chua chua kia.
Hắn nắn nắn vành bát, lại dùng phần bụng ngón tay miết nhẹ lên thành bát. Xúc giác mang lại vô cùng chân thực, cảm giác ram ráp của những hạt cát li ti chính là đặc trưng điển hình của đồ gốm thô nặn tay thời tiền sử.
Trong đôi mắt Thẩm Khinh Chu, phù văn khẽ lưu chuyển.




